I update my dribbble more frequently. Please go there to see more.

Bạn đang  đọc các blog của mình.  English version is on Medium
  • grid-interface
  • bullet-list

Living.

January 16, 2023 - 15 phút đọc

Những bài học từ hành trình Everest Base Camp

“Tôi không muốn sống tốt hơn, tôi muốn sống nhiều hơn”

Câu nói này đã trở thành phương châm sống của mình, với cách hiểu “tốt hơn” nghiên về ý đời sống vật chất, còn “nhiều hơn” là việc thu thập được những trải nghiệm sống khác nhau.

Mình tự đặt ra một quy chuẩn trải nghiệm, tạm gọi là “Expensive Experience (EE)” – “Những trải nghiệm đắt đỏ” phải hội đủ 3 yếu tố:

  • Trước EE: chuẩn bị kỹ về tiền bạc, thời gian, thể trạng.
  • Trong EE: toàn tâm toàn ý tập trung thực hiện.
  • Sau EE: nghiệm ra các bài học, và những câu chuyện thú vị.

Nghĩa là một trải nghiệm nếu chỉ cần tiền, khi làm không cần quá tập trung và sau đó không nhận được bài học gì, thì với mình đó sẽ là một trải nghiệm bình thường. Mục tiêu là mỗi năm mình phải ít nhất hai lần có loại trải nghiệm này.

Cuối cùng, để những trải nghiệm này trở nên “giá trị hơn”, xin chia sẻ những bài học từ góc nhìn cá nhân cho bạn đọc, vì cuộc sống là người thầy vĩ đại – cùng bài học nhưng bài giảng lại khác nhau.

Đây là những bài học từ hành trình trekking lên Everest Base Camp trong năm 2022 của mình.


1. Ta chẳng bao giờ đủ sẵn sàng

Chuyến đi diễn ra vào tháng 5, mình đã có hơn 3 tháng để chuẩn bị với sự giúp đỡ của huấn luyện viên cá nhân. Bạn ấy lên kết hoạch tập luyện cho các nhóm cơ phù hợp, kết hợp với ăn uống và bổ sung vitamin, thuốc hỗ trợ máu lưu thông tốt hơn tránh bị say độ cao khi trên núi.

Chi phí cho trang bị cũng tương đối nhưng may mắn là mình mượn được nhiều từ đồng nghiệp cũ có cùng size, nên đã tiết kiệm được kha khá, cảm ơn @Cobb.

Dành ra nhiều thời gian, tiền bạc và cả tâm tư cẩn thận hỏi hang những kinh nghiệm của người đã từng hoàn thành chuyến đi, dù vậy càng gần tới ngày, nỗi sợ “mình chưa chuẩn bị sẵn sàng” cứ một nặng nề hơn.

Bây giờ nhìn lại, nổi sợ này thật là vô lý, vì mình đã hoàn thành được trọn vẹn hành trình mà không có biến cố nghiêm trọng nào xảy ra.

Bài học:

“Ta chẳng bao giờ đủ sẵn sàng cho những mục tiêu lớn, hoặc là ta sẽ chờ mãi mãi, hoặc là cứ làm rồi ta sẽ sẵn sàng.”


2. Mục tiêu là núi lớn, hành trình là bước nhỏ

Thành thật là khi còn ở Việt nam, mình chẳng mở file hành trình ra xem một lần nào, ngoại trừ vài lần kiểm tra lại check-list đồ đạc cần thiết. Phần là vì nổi sợ chưa sẵn sàng, phần là vì lười tra địa danh…

Thứ mình tự nhắc nhở trong nhiều tháng chuẩn bị là Everest, nơi có những ngọn núi tuyết cao vời vợi và sự mong hòa vào thiên nhiên sau hai năm cách ly ở nhà. Điều này giúp mình kiên trì tập luyện và dành tâm tư trước khi bắt đầu.

Rồi khi tới Nepal, nhìn kế hoạch chi tiết, và bắt đầu những bước chân đầu tiên trên hành trình này, mình không còn nghĩ nhiều tới điểm kết thúc nữa. Tập trung vào số km phải đi mỗi ngày, đâu là địa điểm kế tiếp, và khung cảnh mới hiện ra theo mỗi bước chân.

Bài học: ”Đặt mục tiêu lớn kèm với ý nghĩa, ta có sự kiên trì. Thực hiện và tận hưởng với từng bước nhỏ, ta có thêm niềm vui.”


3. Nhìn lên khi bắt đầu, nhìn xuống khi đang đi, và nhìn lại khi nghỉ ngơi.

Mỗi buổi sáng bắt đầu hành trình, mình luôn nhìn tới những ngọn núi cao nhất trong tầm mắt. Thỉnh thoảng hỏi bạn dẫn đoàn: tên nó là gì, có cao hơn nơi mình sẽ đến? Để nhắc nhở dù hôm nay, ngày mai hay ngày mốt cũng chưa tới đích, nhưng núi thì vẫn ở đó, chỉ mỗi ngày gần hơn.

Đường ở khu người ở, thì nhiều shit của bò Yak (được thuần hóa để thồ hàng). Còn đường ở thiên nhiên, thì nhiều đá và bấp bênh. Mỗi bước chân đặt lên phải thật cẩn trọng, để không làm mình bị chấn thương, cũng không thành gánh nặng cho người khác.

Mỗi lần nghỉ chân, điều đầu tiên mình làm là xem đồng hồ đã đi được bao xa, rồi thầm nghĩ “Chà đi được chừng này rồi mà chưa thấy mệt lắm, vẫn còn xịn.” Vừa là để “động viên” bản thân, vừa là để nhắc rằng nếu bây giờ bỏ cuộc đó sẽ là quãng đường mình phải đi về, mà cảnh vật chẳng có gì mới.

Bài học:

“Trên hành trình thực hiện mục tiêu lớn:

Nhìn lên khi bắt đầu, để nhắc nhở điều ta đang cố gắng.

Nhìn xuống khi đang đi, để tránh những thị phi và tổn thương không đáng có.

Nhìn lại khi nghỉ ngơi, để thấy rằng ta đã làm được nhiều điều.”


4. Đi nhanh chấp nhận tổn thương, đi chậm chấp nhận sốt ruột.

Đoàn của mình thường chia thành 3 tốp nhanh – vừa – chốt đoàn.

Ngày đi với tốp nhanh, tuy có cảm giác dẫn đầu nhưng luôn thấy cơ thể dường như bị nhiều loại áp lực. Áp lực vì duy trì phải ở trong “tốp nhanh”, áp lực vì phải căng mình lên cố gắng, và cũng chẳng thưởng thức được trọn vẹn cung đường.

Ngày đi với tốp vừa thì cứ lắp lửng cảm giác mình vẫn còn sức, có thể đi nhanh hơn để tốp đầu không phải chờ, mà đứng lại chụp ảnh thì cũng sẽ vướng tốp đầu, hoặc tốp sau.

Ngày đi với chốt đoàn, chụp cả đống ảnh, ăn hết cả kẹo ngậm nhưng vẫn chưa đi được bao xa. Ngồi nghỉ lâu thì sợ cơ thể nguội lạnh, cái cảm giác sốt ruột chẳng dễ chịu hơn áp lực ở tốp nhanh chút nào.

Tốc độ nào thì cũng sẽ có điều khó chịu, nhưng mình sẽ chẳng đi xa được đến thế, nếu không đi cùng với một tốp trong đoàn.

Bài học:

“Đi nhanh chấp nhận tổn thương, đi chậm chấp nhận sốt ruột.”


5. Dù cùng mục tiêu, nhưng quỹ đạo có thể khác

Khi nói chuyện nhiều hơn cùng những người trong đoàn, nhận ra tuy mục tiêu là đến được Everest Base Camp nhưng mỗi người lại có những mối quan tâm khác nhau.

Làm mình nghĩ tới câu chuyện có những người dù đang đi cùng nhau một con đường, nhưng lại có quỹ đạo sống khác nhau. Người quan tâm tới những ngọn núi, người yêu thích những con sông.

Người quan tâm núi, không cần biết con sông có chảy siếc.

Người yêu sông, chẳng cần hay ngọn núi lớn bao nhiêu.

Cùng mục tiêu không có nghĩa cần giống nhau trong tất cả mọi thứ. Nhận ra để tôn trọng sự khác biệt ở mỗi người trong đoàn, cũng tạo nên sự thú vị của hành trình.

Bài học:

“Người dẫu cùng mục tiêu, nhưng quỹ đạo sống sẽ luôn khác nhau.”


6. Cho đi sẽ sớm được nhận lại.

Khi dừng chân ở điểm nghỉ ngơi, mọi người lại chia sẻ với nhau thực phẩm, nước hoặc đồ y tế. Mỗi lần như vậy, mình lại thấy biết ơn vì được bao quanh bởi năng lượng của những sự tử tế.

Ban đầu luôn nghĩ đã chuẩn bị rất kỹ càng, nên sẽ thừa chứ không thiếu. Lúc giúp đỡ cũng vì thế mà thoải mái hơn. Nhưng tới gần cuối hành trình, mình lại là người nhận nhiều từ người khác hơn là cho đi.

Bài học:

”Ta chẳng thể nào lường trước lúc nào ta sẽ cần người khác giúp đỡ, nên bây giờ nếu có thể hãy giúp đỡ người khác. Cho đi sẽ sớm được nhận lại.”


7. Và tử tế còn là…

Có người nói “Tử tế không phải là ăn cơm không rơi vãi, là khi thấy người khác rơi vãi thì không nhìn.”

Từ khi lên núi cao, mình bắt đầu ngủ ngáy, nhưng bạn cùng phòng chỉ vui vẻ trách móc bông đùa. Dù mình hiểu rằng ngủ cùng người ngáy to không dễ dàng gì nếu không quen, đã vậy hành trình này nếu không nghỉ ngơi kỹ lưỡng, sẽ mau mệt và rất nguy hiểm.

Mình đã tìm cách khắc phục, từng nghĩ tới hay ở riêng một phòng, nhưng điều muốn nói ở đây là sự tử tế mình nhận được, sự cảm thông của người bạn cùng phòng. Nó nhắc nhở mình thêm một bài học nữa về sự tử tế.

Bài học:

“Ai rồi cũng sẽ có lúc trở thành điều làm ta khó chịu. Tử tế là nhắc ta nhớ rằng có thể họ vì lý do bất khả kháng, thử tìm hiểu trước khi ra quyết định làm gì với điều khó chịu này.”


8. Mạo hiểm trong sự tính toán

Trước chuyến đi, mình đã thật sự chuẩn bị “cho sự ra đi” của mình theo cả nghĩa đen, lẫn nghĩa bóng. Đã gặp vài người cần gặp, giải quyết vài việc cần làm, soạn một bức thư có nội dung về: lời nhắn, tài sản, ai nợ, mật mã,… và hẹn ngày giờ gửi cho mẹ.

Mọi chuyện chỉ thật sự nghiêm trọng khi nồng độ oxi trong máu (SPO2) của mình bắt đầu tụt dưới 50% ở độ cao hơn 4400m. Lo lắng bị bắt phải dừng lại, đã giấu hầu hết mọi người về tình trạng của mình.

Còn nhớ 2 ngày cuối, đã có lúc chỉ số SPO2 chỉ còn 37%, cả hành trình của mình chỉ còn nghe tiếng tim đập, như thể muốn bảo đảm người bạn này vẫn còn ở bên mình. (khi nồng độ oxi thấp, tim buộc phải đập nhanh hơn để tuần hoàn máu nhiều hơn mới đủ oxi cho các cơ quan. Có thể dẫn đến suy tim.)

Đương nhiên, một trải nghiệm có thể khiến mình không còn khả năng trải nghiệm thêm những thứ khác thì sẽ chẳng đáng chút nào. Nên từ khi có biểu hiện không ổn, mình đã gợi ý và hỏi thêm về các phương pháp di chuyển nhanh hơn nếu có lỡ xảy ra điều bất chắc.

Kết quả, mình hoàn thành được hành trình lên EBC bằng đôi chân của mình, và trở về bằng trực thăng để ngắm nhìn phong cảnh từ trên cao.

Bài học:

”Mạo hiểm mới có thể hoàn thành được các mục tiêu lớn.

Nhưng mạo hiểm mà không có danh sách và cách xử lý các rủi ro có thể xảy ra, thì ta gọi đó là liều mạng.”


9. Mục tiêu của ta, có thể là bước đầu của người khác

Khi thấy được cục đá có dòng chữ “EVEREST BASE CAMP 5364m” hiện ra trước mắt, cảm giác đầu tiên là sự vui sướng vì niềm tin vào bản thân đã được xác nhận. Mình làm được, trái tim này đã dũng cảm, bền bỉ duy trì được nhịp đập để cùng nhau đi được tới đây.

Nhưng cảm giác tự hào này không thật kéo dài, khi đứng trên hòn đá phóng mắt nhìn, hóa ra phía trước là một bãi lều chi chít hàng trăm người leo núi chuyên nghiệp. Họ có thể đã tới đó bằng hành trình như mình, cũng có thể đã bay bằng trực thăng, nhưng đối với họ đó chỉ là điểm xuất phát cho hành trình tiếp theo cao hơn nhiều.

Cái cảm giác ngay khi mình vừa mạo hiểm thành công đạt được một thứ, thì hóa ra nó chỉ là bước đầu tiên của người khác là như vậy. Nó giống như những lời thì thầm: “mình chẳng bao giờ đủ giỏi”, “thành tích này cũng bình thường thôi”,…

Bây giờ khi ngồi viết những dòng này mình thực sự tự hào với những gì đã trải qua, đã đi được rất xa với những gì mình có, đã làm được những điều có thể tự hào, và đã học được những bài học để sẻ chia.

Bài học:

“Khi có thành tựu:

Ta thắng khi so sánh nó với mục tiêu đã tự đặt, nhưng sẽ luôn thua khi so sánh chúng với người khác.”

đọc thấy hay? share ngay cho bạn bè cùng đọc

Nhận 5 bài viết hot nhất về Sáng tạo và Tư duy.

    và nhận thông báo khi có bài viết mới.

    Tiếp tục đọc

    Living, Working

    January 02, 2023 - 14 phút đọc

    Những điều đã hoàn toàn thay đổi mình trong 4 năm

    close-sound-svg
    heart-svg
    hand-svg
    eye-svg
    hit-left-svg
    hand.svg hand.svg
    oval-default oval-designing oval-writing
    loading

    to tell you a better story.
    I prefer you visit my site on
    the desktop.

    music brings emotion
    so turn it on for your best
    experience.

    having a great idea to share?

    or want to have a cup of coffee and chit chat, just drop me a message.

    drop me a message to

    I use cookies to ensure that I give you the best experience on my website. If you continue to use this site I will assume that you are happy with it.